Đã lâu chỉ tập trung vào công việc, không để ý vào thời cuộc là mấy.
Đã có dịp,trong khoảng gần 01 năm ăn ngủ cùng chính trị, sôi sục cùng các vấn đề của nước nhà, theo dõi các diễn biến đối thay. Ấy vậy mà nay lại thờ ơ thời cuộc đến thế. Kể cũng lạ.
Thế rồi lại phát hiện ra thêm một số điều lạ lẫm nữa. Không hiểu làm sao mà cái nhiệt tình sống dạo này nó hẻo quá, èo uột quá. Mọi thứ cứ lững lờ, tờ mờ, tít mít tận đâu ...
Có một vài điều làm cho mình nhìn nhận lại cuộc sống, thực tế hơn, sâu sắc hơn, tuy vậy cũng phũ phàng và suy nghĩ nhiều hơn. Thấy cái mặt tối, các đổi thay, cái bề nổi, ham hố... của con người. Vừa buồn nhưng cũng không buồn lắm vì đó là cuộc sống mà. nếu không có điều đó, đã không thể là cuộc sống.
Mình cũng vừa là nạn nhân, vừa là người chúng kiến, cảm nhận được. Lại nghĩ đến câu hỏi trong bài triết học " vật chất quyết định ý thức hay ý thức quyết định vật chất?".
Tôi là một con người nhỏ bé, sống trong một xã hội rộng lớn.
Tôi là một người to lớn, nhưng suy nghĩ vẫn còn nhỏ bé.
Thở dài một cái để rồi sống tiếp những ngày cố gắng nào ku.
Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009
Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009
THÁNG MƯỜI MỘT... DÀNH CHO HOA HƯỚNG DƯƠNG CỦA TÔI
Tháng mười một...
Tháng mười chẫm rãi qua đi bỏ qua 31 ánh mình minh sau nó bầu bạn với hoàng hôn tím tái. Tháng Mười một cũng âm thầm bước tới từng bước từng bức trải dài theo số ngày trong tháng.Đem cái hanh hao ran rát của nắng, khô khan mơn man của gió, cái lạnh lùng của màn đêm nhanh chóng khi hoàng hôn, và cái nôn nao của con người khi năm hết. Ai cũng vội vàng hoàn tháng mọi việc trước tháng cuối cùng của năm.
Nghe đến tháng Mười một giật mình nghĩ rằng một năm lại nhanh chóng tạm biệt chúng ta. Nếu có thể, ngồi bên ấm trà đặc hay ly cafe nghĩ lại 10 tháng qua đi, có người nuối tiếc về thời gian đã qua, có người lại mỉm cười mãn nguyện, có người lại vật vã trong cơn thất vọng, có người nghoảnh lại nhìn một năm vẫn chưa đâu vào đâu, hay một năm đầy ắp sự kiện? Còn đối với tôi, tháng Mười một luôn là một tháng nhiều khoảnh khắc, nhiều kỷ niệm và có nhiều sự kiện.
Tháng 11 năm nay bắt đầu bằng một ngày Chủ Nhật, ngày mà tôi quyết định dành một ngày để ở nhà, để nghỉ ngơi sau một thời gian dài dành hết thời gian nghỉ ngơi ở ngoài.Dành 1 ngày ở bên người mà tôi vẫn luôn ở bên.
Bắt đầu 1 ngày vào tháng 11 nhẹ nhàng, ngắm nghía, chăm sóc cây ngoài ban công,trông cây mới mua về, làm việc nhà và nhìn lại căn phòng lâu lắm lại được chứng kiến sự có mặt của mình ở nhà khi bình minh ghé qua cửa sổ.
Hôm nay, có một người sẽ dành cả ngày, nấu cho những món ăn ngon, rủ đi chơi, ngồi uống cafe cùng, thưởng thức âm nhạc và dư vị cafe trong giai điệu của những bản tình ca và nhiều việc khác nữa. Thấy trong lòng ấm áp và hạnh phúc.Một ngày Chủ nhật thực sự là Chủ nhật. Đương nhên dù không công việc đó, vẫn thấy hạnh phúc và may nắm có được người ấy.
Để hôm nay, T2 đầu tuần, Chứng khoán lên hay xuống, đỏ hay xanh, vàng hay tím thì vẫn cảm thấy một cảm giác phơi phới trong lòng.
Chào đón bình minh, chào đón thứ 2, chào đón cơn gió lạnh đầu tiên của tháng 11, chào đón tháng 11, chào đóng một tuổi mới, Chào đón tuổi 30, một tuổi tôi sẽ thực sự làm ...người lớn.
Thứ Năm, 29 tháng 10, 2009
ĐỔI THAY...
Vậy là đã hơn 2 năm kể từ khi lần cuối cùng trở là Sài Gòn (SGN). Trước ngày đi 2 tuần, có xem lại một số hình ảnh bạn bè đi Đồng bằng Sông Cửu Long mang về. Vẫn dòng sông mênh mang nước, dừa nước xanh um tùm mướt mát một vùng, vẫn tà áo bà ba với ciwwcs nón trắng của các cô gái chèo thuyền đưa khách trên cù lao Thới Sơn - Tiền Giang...Vẫn một SGN đầy nắng và nhộn nhịp bóng dáng xe cộ. Một cảm giacs nhớ Miền Nam lạ kỳ. Lên Yahoo đặt ngay cái Status " muốn đi SGN". May mắn thay, lại có chuyến công tác dịp này, trở lại SGN với thật nhiều cảm xúc.
Lần đầu tiên vào SGN là tháng 11 năm 1999. Sau khi biết kết quả thi đại học, trượt. nên các cụ bảo "vào đó chơi ít bữa rồi về ôn thi tiếp con ạ". Lúc đó, có một công ty tuyển người làm trên tàu du lịch quốc tế, đã định đi. Vì cũng chưa xác định được con đường đi. Nhưng rút khoát ông cụ không cho đi. Vì đối với ông, chuyện học hành là lớn lắm, ảnh hưởng tới cả đời cơ mà - nghĩ cũng phải. nếu không có lời khuyên và sự quyết đoán đó của ông, chắc giờ này đâu có ngồi đây mà kể chuyện SGN nhỉ?
45 ngày ở SGN là một sự trải nghiệm của chú bé mới lớn lần đầu tiên xa nhà tại TP bận rộn nhất cả nước này. Hàng ngày giúp chị đi lấy hàng, về phụ bán hàng... nhưng cũng chỉ làm buổi sáng thôi, còn buổi chiều chạy xe hon đa khắp nơi. Kể cũng tài. Đường xá chẳng biết, vậy mà cũng không bị lạc là mấy.
12 ngày là thời gian của lần trở lại thứ nhất vào tháng 10 năm 2007.
Nắng SGN là một niềm nhớ thương thật khó phai nhạt trong ký ức. Mội buổi sáng đi sớm, cái se se lạnh táp vào mặt, luồn lách trong cơ thể như tên say rượu lái xe đi trên đường phố để đi đến nơi nào có thể. Rồi nắng lên, cái nắng SGN ran rát, khô khô, nhẹ nhẹ nhưng lại mang cái man mát của gió ở sông,ở biển, ở những cánh rừng dừa đâu đó tràn về. Khi về HAN, cứ mỗi lần bắt gặp cái nắng kiểu như thế, lại nhớ SGN, nhớ lắm.
Bước chân xuống SGN, điều đầu tiên nhìn thấy là nhà ga hàng không Nội địa đã sửa lại. Nhì khang trang hơn, không còn cảnh bà con ngồi la liệt đợi chuyến như mấy lần trước. Kia rồi, công viên Hoàng Văn Thụ rợp bóng cây, ngã tư Lăng Cha Cả, con đường tấp nập xe cộ...
Tuy đi ngắn ngày, nhưng lại có bạn đồng hành, đến những điểm cà phê tiêu biểu tại SGN, đi nhiều chỗ nên chuyến đi cứ như trải dài hơn trong 3 ngày đó. Lần đầu tiên nghe Mạnh Tuấn thổi Sacxophon, trong ánh đèn mờ nhạt, thưởng thức ly cà phê nhiều đá kiểm Miền Nam, lắng tai nghe " Về Quê", ngồi tại Hi - End để thưởng thức giai điệu chân thực và say đắm nhất từ bộ loa Hi- end lại càng làm niềm yêu thương SGN đến nao lòng.
Những hàng càphê ,mà khi về đến HN rồi mình mới viết vì sao anh lại dẫn mình và thích thú đến đó,để lại qúa nhiều ấn tượng và kỷ niện đẹp đẽ về SGN.
Lang thang chụp ảnh trước cửa Dinh Độc lập, Công viên đẹp và thanh bình quá. Một người đàn ông nước ngoài hay chàng thanh niên Việt Nam thư thái ngồi đọc báo, cô gái thư thái tung tăng trong bộ váy màu đỏ trên vỉa hè, những em sinh viên trai gái ĐH Văn Lang say sưa sáng tạo cho bài tập của mình, từng đàn chim chích sà xuống công viên hoặc trước cửa Nhà thờ lớn nhặt thóc, từng dòng xe cộ hối hả trên đường... tất cả lắng đọng tạo nên một SGN thanh bình trong cái nhộn nhịp hôm nay.
Tôi lại về HAN, lại mang theo niềm nhớ thương SGN đến lần vô sau.
Thứ Tư, 28 tháng 10, 2009
BÂNG KHUÂNG...
Cho đến tận bây giờ, khi một ngày đã sắp qua đi, vậy mà lòng dạ vẫn có gì bâng khuâng khó tả.
Cứ vào gõ rồi lại xóa, lại gõ, lại xóa. Cứ xóa xóa gõ gõ đến mấy lần. Nhưng rồi gõ cài gì, viết cài gì nhỉ? phải gõ cái gì chứ!
Mấy hôm đọc bài về "Loa phường", thấy mọi người dị ứng,phản đối "loa phường" ác quá. thấy cũng tội cái loa. Đó là do mọi người đặt nó ở đó, chứ có tự trèo lên đó đâu cơ chứ. Nay ngồi cuối giờ nghe tiếng đài phường văng vẳng đọc nhiều thông tin liên quan đến địa bàn, thông báo mất điện, mất nước, nghĩa vụ quân sự, tiêm phòng, thủ tục hành chính... thì cũng thấy có phiền già lắm đâu nhỉ? Sao lại cứ phải nói phóng đại lên làm gì. Nhà mình cũng ở gần " loa phường". Nhà tầng 4 hẳn hoi, loa ngay của sổ. Cũng nhờ có cái loa mà biết giờ dậy đi làm.
Mấy ngày đi lên cùng cao, đồng bào vùng cao đâu có phương tiện nghe nhìn gì nhiều, mọi thông tin có được cũng từ cái loa này cả, từ đó mà thực hiện chuyện làm ăn, sinh đẻ kế hoạch, xuống giống làm nương... Vậy ai bảo "loa phường" đã hết sứ mệnh lịch sử cơ chứ? mã chỗ nào đông dân còn có loa, chứ vùng sâu vùng xa thì loa có 10 chân cũng chưa đi đến được.
lại nói chuyện lên vùng cao.
Lên cùng cao về mới thấy VN còn nghèo quá, lạc hậu quá, nhiều người nghèo quá. Nhìn những ngôi nhà treo leo trên dốc núi, chiều chiều khói trắng bay nghi ngút đi qua thấy bình yên, thanh thản. Nhưng đi mài đi mãi mấy chục cây số vẫn thế. Trường học ở đâu? Bệnh viện ở đâu? Tối càng nhanh thì các ngôi nhà cùng núi rừng chìm vào bóng tối càng nhanh. Lau cái kính cận để hy vọng nhìn rõ hơn nơi xa xôi tia sáng hắt ra từ bóng điện nào đó, nhưng có lẽ đó là điều không tưởng.
Em ngồi bên hỏi" thế này thì trẻ con học ở đâu anh nhỉ?". Anh cũng chỉ biết nhìn ra nơi xa xa và đáp: "Có lẽ đi học phải xa lắm!"
Cứ vào gõ rồi lại xóa, lại gõ, lại xóa. Cứ xóa xóa gõ gõ đến mấy lần. Nhưng rồi gõ cài gì, viết cài gì nhỉ? phải gõ cái gì chứ!
Mấy hôm đọc bài về "Loa phường", thấy mọi người dị ứng,phản đối "loa phường" ác quá. thấy cũng tội cái loa. Đó là do mọi người đặt nó ở đó, chứ có tự trèo lên đó đâu cơ chứ. Nay ngồi cuối giờ nghe tiếng đài phường văng vẳng đọc nhiều thông tin liên quan đến địa bàn, thông báo mất điện, mất nước, nghĩa vụ quân sự, tiêm phòng, thủ tục hành chính... thì cũng thấy có phiền già lắm đâu nhỉ? Sao lại cứ phải nói phóng đại lên làm gì. Nhà mình cũng ở gần " loa phường". Nhà tầng 4 hẳn hoi, loa ngay của sổ. Cũng nhờ có cái loa mà biết giờ dậy đi làm.
Mấy ngày đi lên cùng cao, đồng bào vùng cao đâu có phương tiện nghe nhìn gì nhiều, mọi thông tin có được cũng từ cái loa này cả, từ đó mà thực hiện chuyện làm ăn, sinh đẻ kế hoạch, xuống giống làm nương... Vậy ai bảo "loa phường" đã hết sứ mệnh lịch sử cơ chứ? mã chỗ nào đông dân còn có loa, chứ vùng sâu vùng xa thì loa có 10 chân cũng chưa đi đến được.
lại nói chuyện lên vùng cao.
Lên cùng cao về mới thấy VN còn nghèo quá, lạc hậu quá, nhiều người nghèo quá. Nhìn những ngôi nhà treo leo trên dốc núi, chiều chiều khói trắng bay nghi ngút đi qua thấy bình yên, thanh thản. Nhưng đi mài đi mãi mấy chục cây số vẫn thế. Trường học ở đâu? Bệnh viện ở đâu? Tối càng nhanh thì các ngôi nhà cùng núi rừng chìm vào bóng tối càng nhanh. Lau cái kính cận để hy vọng nhìn rõ hơn nơi xa xôi tia sáng hắt ra từ bóng điện nào đó, nhưng có lẽ đó là điều không tưởng.
Em ngồi bên hỏi" thế này thì trẻ con học ở đâu anh nhỉ?". Anh cũng chỉ biết nhìn ra nơi xa xa và đáp: "Có lẽ đi học phải xa lắm!"
HÃY ĐẾN VỚI THỦ ĐÔ
Hãy đến với Thủ đô
Tôi yêu thủ đô có con đường dang dở
Những vỉa hè loang lổ tựa bom rơi
Yêu thủ đô bởi những ánh sao trời
Đan xen giữa "rừng dây" qua các phố
Yêu thủ đô với những con ngõ cổ
Giữa ban ngày tựa địa đạo Củ Chi
Tôi yêu thủ đô với tiếng sóng vỗ bờ
Mùa "nước nổi" cá tôm về tận cửa
Yêu biết mấy những con đường rộng mở
Dòng người xe chặt cứng cả hai đầu
Tôi yêu thủ đô với những cây cầu
Sông Tô Lịch bốc mùi thơm "quyến rũ"
Yêu thủ đô những đêm hè mất ngủ
"Giọt mồ hôi người đổ giữa đêm khuya"
Hãy lạc quan đi điện lưới đang về
Đài dự báo ngày mai trời sẽ mát
Hỡi các bạn những trái tim nhiệt huyết
Hãy một lần về với thủ đô.
Tôi yêu thủ đô có con đường dang dở
Những vỉa hè loang lổ tựa bom rơi
Yêu thủ đô bởi những ánh sao trời
Đan xen giữa "rừng dây" qua các phố
Yêu thủ đô với những con ngõ cổ
Giữa ban ngày tựa địa đạo Củ Chi
Tôi yêu thủ đô với tiếng sóng vỗ bờ
Mùa "nước nổi" cá tôm về tận cửa
Yêu biết mấy những con đường rộng mở
Dòng người xe chặt cứng cả hai đầu
Tôi yêu thủ đô với những cây cầu
Sông Tô Lịch bốc mùi thơm "quyến rũ"
Yêu thủ đô những đêm hè mất ngủ
"Giọt mồ hôi người đổ giữa đêm khuya"
Hãy lạc quan đi điện lưới đang về
Đài dự báo ngày mai trời sẽ mát
Hỡi các bạn những trái tim nhiệt huyết
Hãy một lần về với thủ đô.
Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009
SANG THU...
Đêm qua về muộn, tắm táp xong, ăn xong cũng đã bước sang ngày mới.Tỉnh dậy khi cảm thấy dưới chân lạnh lạnh và cảm giác mát mát, mũi nặng nặng muốn hát xì hơi vài cái. Cứ tưởng đêm qua chưa tắt quạt sao mà giờ lại lạnh. Cuộn tròn trong chăn mỏng, chùm kín lên đầu. Phát hiện ra rằng tối qua mệt quá nằm ngủ luôn trên nghế. Nhưng có nghe thấy tiếng quạt đâu nhỉ? Quạt đã tắt rồi mà. 6.30 tỉnh đậy chạy qua hành lang ngó ra ngoài trời, thấy có mưa bay lất phất, gió man mát thổi qua. mở của sổ, một luồng gió lạnh tràn về. Sao cái gió lạnh đâu mùa lại "ngọt" đến thế, mơn nam đến thế. Tràn vào mặt, ùa vào quần áo, quấn lấy tóc lấy thân thể. Một cảm giác thích thú miên man cảm nhận mùa về.
Dắt xe ra khỏi nhà, mưa bay lất phất táp vào mặt, mờ cả kính. Chiếc áo sơ mi không ngăn được cái lạnh thấm đẫm thân thể.
"Mặc áo mưa vào đi anh" em nhắc.
Nhưng cứ để thế mà đi.
Trên đường, nhìn đã có người mặc áo len, áo khóac. Sao mà nhớ mùa đông, lại mong mùa đông đến.
Mùa Thu thực sự đến rồi.Thực sự đến rồi em ạ.
Dắt xe ra khỏi nhà, mưa bay lất phất táp vào mặt, mờ cả kính. Chiếc áo sơ mi không ngăn được cái lạnh thấm đẫm thân thể.
"Mặc áo mưa vào đi anh" em nhắc.
Nhưng cứ để thế mà đi.
Trên đường, nhìn đã có người mặc áo len, áo khóac. Sao mà nhớ mùa đông, lại mong mùa đông đến.
Mùa Thu thực sự đến rồi.Thực sự đến rồi em ạ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)